BLOG

Khám phá những bài viết hữu ích

Từ đó giúp bạn có những ý tưởng, cách làm hoặc mẹo để đạt [kết quả].

Bảo Bằng

Từ tờ giấy miễn thể dục đến sàn đấu thể hình: thứ bạn tưởng mình thiếu không phải "cơ địa"

July 02, 202610 min read

Từ tờ giấy miễn thể dục đến sàn đấu thể hình: thứ bạn tưởng mình thiếu không phải "cơ địa"

Suốt những năm đi học, có một cậu bé luôn là đứa cầm tờ giấy miễn thể dục. Không chạy, không nhảy, không được làm gì hết. Với một đứa trẻ hở van tim từ lớp 4, tờ giấy ấy không phải đặc quyền. Nó là một lời tuyên án gói gọn trong ba chữ:mày yếu, đừng mơ.

Cậu mang bản án đó qua sáu tháng nằm viện vì bệnh phổi năm lớp 12. Mang nó qua tuổi 33, với thân hình 1m70 chỉ hơn 50kg, sức khỏe tiều tụy. Vậy mà chỉ tám tháng sau khi bắt đầu tập, người đàn ông ấy đứng trên sàn đấu Giải Thể hình mở rộng Hà Nội và giành 2 huy chương bạc.

Tôi kể lại câu chuyện này cho những ai từng tin rằng "cơ địa mình không hợp tập", "mình sinh ra đã yếu", "người như mình thì làm được gì". Vì bài học đắt nhất trong hành trình của anh ấy không phải chuyện tập tạ. Nó là câu này:thứ anh thiếu suốt 33 năm không phải cơ địa — mà là một lộ trình đúng và đủ kỷ luật để đi hết nó.Rất có thể, bạn cũng vậy.

Niềm tin "mình yếu" — bản án anh mang suốt 33 năm

Anh sinh ra ở một vùng quê nghèo. Bố bộ đội, mẹ giáo viên, nhà ba anh em trai. Nhưng thứ định hình tuổi thơ anh không phải mái nhà ấy — mà là bệnh viện.

Lớp 4, anh bị hở van tim. Van tim như một cánh cửa khép không kín: mỗi nhịp đập, máu lại rò ngược một phần. Anh phải học lại lớp 4, và từ đó tờ giấy miễn tất cả môn thể dục đi theo anh suốt thời đi học. Đến lớp 12, tới lượt lá phổi đổ bệnh — anh nằm viện tròn sáu tháng. Ra viện, hành trang của anh là ba câu dặn quen thuộc:"Đừng vận động mạnh." "Giữ gìn sức khỏe." "Cơ địa yếu lắm."

Đây là chỗ tôi muốn bạn dừng lại. Người lớn nói vậy vì thương anh. Không ai có ý hại anh cả. Nhưng có một sự thật tâm lý mà tôi luôn nhắc học viên của mình:một lời nói, nghe đủ nhiều lần, sẽ thôi là lời nói và trở thành sự thật trong đầu bạn.

Van tim anh hở một — nhưng niềm tin thì hở mười. Anh tin mình yếu. Tin mình không thể. Tin rằng sống "an toàn", thu mình lại, là đủ. Và anh đã tin như thế suốt 33 năm.

Tôi kể kỹ đoạn này vì tôi gặp nó mỗi ngày, dưới muôn vàn hình dạng khác nhau. Có người được dặn "con không có năng khiếu". Có người nghe mãi câu "nghề này không hợp với mày". Có HLV bị nói "ở tỉnh lẻ thì làm gì có khách". Cái van tim của mỗi người mỗi khác — nhưngcái niềm tin hở mười thì giống nhau kỳ lạ.Và nó, chứ không phải hoàn cảnh, mới là thứ giữ chân người ta lâu nhất.

Cái gương không biết nói dối

Tuổi 33, anh đã có gia đình và ba đứa con. Rồi một lần uống rượu say, anh gặp tai nạn. Và sau tai nạn ấy, anh đứng trước gương.

Cái gương không biết nói dối. Nó không chỉ cho thấy một cơ thể gầy gò. Nó cho thấy một người đang chấp nhận sống thấp hơn khả năng của chính mình — một người bố thu mình trong cái vỏ "cơ địa yếu" mà người khác đã đắp lên anh, và anh thì ngoan ngoãn mặc nó suốt ba mươi ba năm.

Anh bước vào phòng gym. Ngày đầu tiên, anh chưa nâng nổi cục tạ 10kg. Đau cơ đến mức leo cầu thang cũng phải nhăn mặt. Đã có lúc anh muốn bỏ cuộc ngay.

Rồi anh nhìn thấy những lực sĩ bôi dầu màu bước trên sân khấu. Điều làm anh rung động không phải cơ bắp của họ. Là ánh mắt — ánh mắt của những người từng yếu, nhưng nhất quyết không chấp nhận yếu mãi. Anh tự hứa với mình một câu mà tôi cho rằng là bước ngoặt thật sự của cả câu chuyện:"Một ngày nào đó, tôi cũng sẽ bôi dầu màu bước lên sàn đấu. Không phải để hơn ai — mà để không thua chính mình."

Bạn để ý câu đó chứ? Anh không đặt mục tiêu để chứng minh với người đã gọi anh là "đứa yếu". Anh đặt mục tiêu để không thuaphiên bản đang trốn tránhcủa chính mình. Đó là loại động lực bền nhất — vì nó không phụ thuộc vào ai khác ngoài bạn.

8 tháng, 2 huy chương bạc — và cái "bí quyết" khiến nhiều người thất vọng

Rất nhiều người sau này hỏi anh có bí quyết gì. Câu trả lời khiến họ hụt hẫng:không có.Tám tháng đó, anh chỉ làm đúng ba việc — ba thứ mà bất kỳ ai muốn tăng cơ, giảm mỡ, hay thật ra là muốn thay đổi bất cứ điều gì trong đời, đều cần:

Một, một lộ trình đúng.Anh không tập mò. Một cơ thể từng hở van tim không thể tập theo bài tập chép đại trên mạng, nên anh thuê hẳn một vận động viên từng giành Huy chương Vàng thế giới lên giáo án thiết kế riêng cho thể trạng của mình. Anh trả tiền để muacon đường ngắn nhất và an toàn nhất, thay vì tự mò mẫm rồi chấn thương.

Hai, kỷ luật đi hết lộ trình.Anh tập nghiêm túc, không bỏ buổi — kể cả những ngày cơ thể chỉ muốn dừng lại. Lộ trình dù đúng đến mấy cũng vô nghĩa nếu bạn chỉ đi được một phần ba rồi buông.

Ba, một cột mốc đo được.Tám tháng sau ngày bắt đầu, anh nhận 2 huy chương bạc tại một giải đấu có thật, có nơi cấp, có ngày tháng tra được. Không phải một cảm giác "mình đã khá hơn", mà một kết quả đóng dấu.

Từ một người được miễn thể dục suốt thời đi học, đến hai tấm huy chương — trong tám tháng. Và bài học anh rút ra, tôi muốn khắc lại nguyên văn:thay đổi không nằm ở chuyện thời gian dài hay ngắn, mà ở mức độ quyết tâm. Lực sĩ không phải người có cơ bắp lớn nhất — mà là người dám đối diện với chính mình và không lùi bước.

Anh cũng rất sòng phẳng, và tôi trân trọng điều đó: tám tháng là hành trình của riêng anh. Cơ thể mỗi người mỗi khác,đi đúng đường quan trọng hơn đi nhanh.Đừng lấy con số của người khác làm áp lực cho mình.

Thứ bạn tưởng mình thiếu, và thứ bạn thật sự thiếu

Đây là câu tôi muốn bạn mang về sau khi gấp bài này lại:

Suốt 33 năm, thứ anh thiếu không phải "cơ địa". Là một lộ trình đúng — và đủ kỷ luật để đi hết nó.

Chúng ta rất giỏi đổ lỗi cho những thứ mình không thay đổi được. "Tại cơ địa." "Tại mình không có gen." "Tại hoàn cảnh." Vì đổ lỗi cho cơ địa thì dễ chịu — nó miễn cho ta trách nhiệm phải bắt đầu. Nhưng câu chuyện này bóc trần điều đó: một người khởi đầu từ con số âm về sức khỏe, muộn màng ở tuổi 33, vẫn thay đổi được — vì anh đổi thứ đúng cần đổi. Không phải cơ địa. Mà làniềm tin, phương pháp, và độ lì.

Nếu bạn là một HLV đang đọc bài này, tôi muốn bạn nghe kỹ hơn một tầng nữa. Rất nhiều học viên đến với bạn không thật sự thiếu ý chí — họ đã thử, đã thất bại nhiều lần, và đang mang sẵn một cái "van tim hở mười" trong đầu. Việc lớn nhất của bạn không phải hét vào mặt họ "cố lên đi". Mà làtrao cho họ một lộ trình đúng với chính con người họ, rồi đồng hành đủ lâu để họ chạm được cột mốc đo được đầu tiên. Một kết quả có thật sẽ chữa lành niềm tin nhanh hơn ngàn lời động viên.

Từ người tập giỏi đến người dạy giỏi — hai chuyện khác nhau

Sau giải đấu đầu tiên, anh nhận ra mình yêu thể hình thật. Nhưng anh cũng thẳng thắn thừa nhận một điều mà nhiều HLV mới vào nghề hay quên:tập giỏi chưa chắc dạy giỏi.Thế là anh đi học thêm nhiều khóa Gym & Fitness trong và ngoài nước, rồi đóng gói tất cả cùng chính hành trình của mình để làm nghề huấn luyện từ xa.

Và anh làm nghề theo một nguyên tắc tôi rất tâm đắc:không giáo án photo hàng loạt.Bạn tăng cơ hay giảm mỡ, nam hay nữ, tập được mấy buổi một tuần — giáo án phải viết theo đúng con người bạn. Anh còn xử lý nỗi sợ "HLV online ảo" bằng cách đơn giản nhất: cho đi hàng trăm video kiến thức miễn phí, để người ta cứ xem, cứ áp dụng, tự kiểm chứng trước khi bỏ ra một đồng nào.

Với tôi, đó là chân dung của một người làm nghề tử tế và bền vững. Anh không bán một giấc mơ. Anh cho người ta bằng chứng, cho người ta thử, rồi mới mời người ta đi cùng. Đó chính xác là cách một HLV xây được thứ tài sản quý nhất trong nghề này:niềm tin có sẵn của khách hàng trước cả khi gặp mặt.

Trong bạn cũng có một "lực sĩ"

Điểm yếu của bạn có thể không nằm ở van tim hay lá phổi. Nó có thể là thói trì hoãn. Là sự tự ti. Là một nỗi sợ không ai nhìn thấy. Nhưng cách vượt qua thì giống hệt nhau:đối diện, bắt đầu, và không lùi bước.

Có một câu anh không treo lên tường cho đẹp mà thật sự sống với nó mỗi ngày:"Dũng cảm không phải là không sợ hãi. Dũng cảm là sợ… nhưng vẫn tiến lên. Vẫn run… nhưng không lùi bước. Vẫn nghi ngờ… nhưng không bỏ cuộc."Anh dậy từ 5 giờ sáng, vào phòng tập hoặc xỏ giày chạy bộ — kỷ luật với anh giống bữa cơm: hôm qua ăn rồi, hôm nay vẫn phải ăn tiếp.

Tôi kể lại hành trình này không phải để bạn ngưỡng mộ một con người. Tôi kể để bạn soi lại chính mình và hỏi: cái "cơ địa yếu" mà bạn vẫn viện ra bấy lâu, liệu có thật là cơ địa — hay chỉ là một tờ giấy miễn thể dục mà ai đó đã dúi vào tay bạn, và bạn thì cầm nó suốt bao nhiêu năm mà chưa một lần dám xé đi?

Người từng cầm tờ giấy miễn thể dục năm nào, giờ đứng trên sàn đấu và có hơn một triệu người dõi theo. Không phải vì anh sinh ra mạnh mẽ. Mà vì có một buổi sáng, đứng trước gương, anh quyết định không thua chính mình nữa.

Hôm nay, đến lượt bạn đứng trước gương.


Nếu bạn là một HLV muốn đi từ "người tập giỏi" thành "người dạy giỏi" — biết cách thiết kế lộ trình riêng cho từng học viên, xây thương hiệu và giữ chân khách bằng niềm tin thay vì chiêu trò — thì đó chính là con đường tôi và HD Academy đồng hành cùng các bạn mỗi ngày. Để lại bình luận "TÔI SẴN SÀNG" hoặc nhắn cho tôi, chúng ta cùng bắt đầu.

blog author image

Hiêu Đình

Chuyên gia đào tạo và phát triển HLV GroupX

Back to Blog

CẢM NHẬN

Những người khác nói gì

HÃY CÙNG NHAU KẾT NỐI

Tham Gia Cộng Đồng Của Chúng Tôi

Bắt đầu miễn phí với chúng tôi

Đặt lịch cuộc gọi khám phá 1-1 miễn phí để nhận kế hoạch phát triển kinh doanh của bạn!

Copyrights 2023 | Your Brand™ | Terms & Conditions